IMG_3478 - Copy

Giữa Sài Gòn rộng lớn như thế, nhưng không biết đi đâu về đâu để cảm thấy an toàn, để cảm thấy được che chở.

Giữa biển người mênh mông như thế nhưng chẳng thể nào tìm được một người có thể tin tưởng, thả lỏng bản thân khỏi những phòng bị như bất lực giữa đường đời.

Giữa những nỗi buồn cứ chạy dài, chạy dài mãi. Đuổi nhau tít tắp bên những cơn bão lòng mà không có lấy một niềm vui để lóe lên giữa những mênh mông những suy tư trong môt buổi chiều đông.

Giữa những đêm cô đơn với tích tắc, khi ta ngủ thời gian vẫn đuổi bắt nhau. Ta nhân ra mình cô đơn nhưng lại không dám yêu, không dám cho bản thân một cơ hội, vì sợ những nỗi buồn cứ đeo đuổi theo ta mặc cho thời gian trôi vẫn không hề phôi pha.

Và giữa muôn vàn sự lựa chọn, vì sao ta lại chọn nỗi buồn khi mà niềm vui cũng không hề quá khó? Ta nghĩ mãi về những nỗi buồn đã đi qua, những thứ trở thành dĩ vãng từ bao giờ, khi ta chớp mắt thì khoảnh khắc đó đã mãi không thể thay đổi vì nó đã xảy ra.

Ngày vui hay buồn thì cũng chỉ đều có hai mươi bốn tiếng. Hãy dũng những giờ phút đó yêu, để nhớ, để mong và để chờ. Khóc cũng được, cười cũng được, nhưng ít ra ta được sống đúng là bản thân mình. Người có thể dối ta, nhưng ta tuyệt đối không bao giờ tự dối chính mình.

Không có gì là mãi mãi, kể cả những nỗi buồn cũng thế !

Em thả hồn em vào kẽ nhớ

Để tắm những ân tình phủ bụi thời gian…

ST