Thật ra, tình yêu vốn dĩ chỉ là một thứ cảm xúc rất đỗi bình thường và trần tục. Khi một người cảm thấy nhớ nhung, muốn bên cạnh một người, muốn lo lắng và hi sinh cho người ấy, thì đó là Yêu…
Nhưng, cảm xúc của con người thì rất dễ phai nhạt, khi bị tác động bởi thời gian, và vô vàn điều khác trong cuộc sống. Dù buồn đến cùng cực, vui đến hết cỡ, hay, yêu đến điên đảo… thì cũng sẽ có ngày, mọi thứ nhạt phai dần, đổi thay bằng những thứ cảm xúc khác.
Tuy nhiên, đỉnh cao của sự gắn kết 2 con người lại với nhau, không phải chỉ là những cảm xúc bình thường ấy, mà là sự cần có nhau!
Đôi khi, người ta đi hết cả cuộc đời, bao người mang đến cho họ những cảm xúc vu vơ, mơ hồ đó, na ná nhau như vậy, nhưng cảm giác “cần” đó, thì chỉ có duy nhất ở một người thôi!
Nếu may mắn, sẽ tìm ra được người ấy ngay. Còn nếu không, ai cũng phải trải qua rất nhiều khó khăn, thử thách, trong hạnh phúc và nỗi đau, có được và đánh mất, thì mới xác định nổi.
Thế nên nếu một ngày, có một người muốn ra đi, và ta không thể làm gì khác được nữa, thì cứ để họ đi thôi. Đừng bận lòng, níu giữ gì cả, tiếp tục mạnh mẽ đi tiếp trên con đường của riêng mình.
Gọi là tạm chia tay cũng được. Nếu thật sự là của nhau, nghĩa là thật sự cần có nhau trong đời, sẽ tự tìm về nhau thôi. Đi xa đến mấy, cũng chẳng lạc được.
Tuy nhiên, nhớ là phải yêu đến kiệt cùng có thể nhé, nếu không muốn sau này ôm mãi niềm hối tiếc. Bởi, chẳng mấy ai là thật sự cần nhau trong cuộc đời này đâu,,.!