Thỉnh thoảng chúng ta vẫn gặp những người tự cho mình được quyền phán xét theo một định kiến có sẵn. Những người không bao giờ chịu chấp nhận sự khác biệt. Đó không phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó. Cuộc sống của chúng ta nếu bị chi phối định kiến của bản thân đã là điều rất tệ, nên nếu bị điều kiển bởi những định kiến của những người khác hẳn còn tệ hơn nhiều. Sao ta không thể thôi sợ hãi, và thử nghe theo chính mình ?

nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu-thuong.2-300x300

Yêu và biết cách yêu là hai điều khác nhau, phải vậy không ? Ta luôn có thể yêu cho bản thân mình , bằng cách nào cũng được , nói hay không nói, chia sẻ hay không ? nhưng để yêu cho người khác thì phải biết cách yêu – tức là biết cách bắt cảm xúc của người ấy để vuốt ve, yêu thương, chia sẻ với những cảm xúc thường tìm cách lẩn trốn ấy.

Cuộc đời này giống như một nụ hôn, nó có thể khiến bạn hạnh phúc, cũng có thể làm bạn vỡ mộng, nó có thể khiến bạn nhận ra mình yêu, hay nhận ra mình hoàn toàn không yêu. Nó chứa đựng những bí mật mà bạn chỉ khám phá được sau khi đã hoàn thành.

Ồ, cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ta có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn luôn thấy mình sống rất sâu.

Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn, có gì ta không sống thật sâu…?

Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. Tin và được tin. Như thế, yêu chưa phải là “kết cục có hậu” của một đời người. Yêu, mới chỉ là một chặng đường dài mà thôi.

Niềm hạnh phúc sâu xa và trọn vẹn nhất mà chúng ta cảm nhận được trong tình yêu, không phải khi ta nhận ra mình được yêu mà là khi ta nhận ra rằng mình đã yêu.

Bởi vì yêu chính là nhận !

(ST)