Xuân, gió quyến luyến thổi qua làm tóc bay nhè nhẹ, trái tim cô đơn và tâm hồn em nặng trĩu. Ước gì cơn gió cứ thổi bay hết nỗi nhớ trong lòng, em nhớ anh, nhớ rất nhiều, nhiều lắm….Cảm giác nhớ một người thật khó chịu chắc anh cũng biết cảm giác đó.

Lại chợt nhớ,rất nhớ, anh có hiểu ?….Em ngẩn người không thể tập trung vào công việc, em đã cố lấp chỗ trống thời gian và vùi đầu vào công việc để quên đi bóng hình cứ thoang thoảng trong đầu.

Bình lặng một chút để ngẫm nghĩ về tình yêu này, tình yêu ! hay chỉ là chút lỗi nhịp của con tim của chính mình. Em hờ hững, hời hợt đối với anh, mà cũng đúng ! Em phải làm thế vì nếu em có quay lưng để núi kéo mối tình éo le này cũng rất khó và có thể không được. Khi anh đọc được những dòng viết này anh lại nói em ủy mị, thiếu lạc quan. Vâng, người phụ nữ đôi khi yếu lòng và có quá nhiều áp lực xung quanh thường hay ủy mị, ướt át thế đấy !

Nhiều lúc ngồi một mình chỉ ước có một người bên cạnh là anh …và đôi khi lang thang một mình cũng chỉ ước có anh bên cạnh.

Em cô đơn, cô đơn từ mọi phía….

Em co don tu moi phia

Em xuống phố giữa nỗi nhớ bên mình và bước đi, lòng ướt mềm những cảm xúc. Rồi lại bước thật chậm qua những con đường, những quán cóc cho đến đêm. Phố người thưa dần, gió hát khe khẽ, em ngậm ngùi mang nỗi nhớ về đêm….

Em sẽ gắng, em sẽ đi học một lớp gì đó để có bạn bè, có niềm vui, không còn thời gian để khuây khỏa nỗi nhớ đấy. Em sẽ cất riêng anh vào một góc, chỉ khi nào trái tim yếu đuối mệt mỏi em sẽ lôi ra làm điểm tựa cho mình.

Ngày mòn mỏi và trái tim em đã mệt mỏi, em cố cất nỗi nhớ mà lòng vẫn bâng khuâng, thẫn thờ… Mưa rơi, cơn mưa lất phất phun những hàng cây ủ rũ trong đêm, rồi ướt đẫm. Em ngước mắt nhìn lên, trời đã tối sầm và đồng hồ đã điểm khuya.

Em phải về, em phải về thôi ! Em sẽ về với chính con người em, em sẽ đẩy những nỗi buồn và những tiếc nuối hời hợt trong tâm hồn. Em sẽ tìm cho mình một chốn bình yên …

Lọ Lem