50896415_nuoc_mat

Đưa em về, bên giấc mơ xanh.
Khờ dại thế cỏ vẫn xanh màu cỏ.
Có nỗi nỗi buồn lang thang như ngọn gió.
Cuối con đường mưa trắng không em.
Mưa xuân quên làn tóc em bay.
Đừng ướp mật cho những lời gian dối.
Nỗi buồn không tên nỗi buồn mắc tội
Thánh ca lòng thương nhớ rêu phong.
Không còn màu xanh chỉ có mình em

Vi vút bóng đổ dài loang loáng ướt.
Câu thơ không tên câu thơ bất diệt.
Có lẽ là thơ viết dưới cơn mưa.
Em không về phố vẫn như xưa.
Bàng đỏ lá như mùa xuân vẫn thế.
Viễn xứ xa xôi em như là có thể.
Có thể về có thể sẽ ra đi.
Đừng đặt tên nỗi nhớ làm chi.
Hãy để gió ru em vào cõi ngủ.
Giấc mơ xanh, giấc mơ xanh đến thế.
Có khi nào anh chợt nhớ tên em ?

(Nguyên Sơn)