Lời nói có sức mạnh. Nhưng không phải ai cũng biết đến sức mạnh ấy, nên dù vô tình hay cố ý, hằng ngày người ta vẫn làm tổn thương nhau bằng chính lời nói của mình.

Loi noi gio bay

Hôm nọ, tôi ngồi đọc lại quyển “Hoàng tử bé” của tác giả Antoine de Saint-Exupéry. Một quyển tiểu thuyết hay và giàu giá trị nhân văn. Có một đoạn khi Hoàng tử bé nói chuyện với con cáo trên tiểu hành tinh, làm lòng tôi chùng lại:

“Nếu cậu muốn có một người bạn thì hãy thuần hoá tớ!

– Thế phải làm gì mới được? hoàng tử bé nói.

– Phải hết sức nhẫn nại, con cáo đáp. Đầu tiên cậu phải ngồi cách xa tớ một chút, như thế, trên bãi cỏ ấy. Tớ sẽ liếc nhìn cậu và không nói gì hết. Ngôn ngữ là nguồn gốc gây ra mọi hiểu lầm. Nhưng mỗi ngày cậu có thể ngồi xích lại một chút…”

“Ngôn ngữ là nguồn gốc gây ra mọi hiểu lầm”. Câu nói này làm tôi suy nghĩ. Hình như là đúng thế thật. Lời nói có sức mạnh. Nhưng không phải ai cũng biết đến sức mạnh ấy, nên dù vô tình hay cố ý, hằng ngày người ta vẫn làm tổn thương nhau bằng chính lời nói của mình.

Có một nghịch lý đang diễn ra trong xã hội, rằng để tránh đi những tổn thương và làm vui lòng nhau, người ta bắt đầu học cách nói những lời đẹp đẽ ngọt ngào, và dễ dàng thốt ra những lời hứa hẹn. Thế nhưng, người ta quên rằng những lời nói thiếu chân thật còn khiến người nhận tổn thương hơn nhiều lần so với một lời nói xấu xí. Đặc biệt, khi lời nào nói ngọt ngào ấy là một lời hứa.

Tôi nghĩ rằng những lời hứa thật đáng trân trọng, dù nó là của người, hay của ta. Tôi cũng nghĩ rằng, lời hứa không chỉ quan trọng khi bạn đứng trên lễ đường, trong buổi họp công ty, dưới sự chứng kiến của đám đông vây quanh… mà còn có ý nghĩa đặc biệt khi bạn chỉ một mình, trên bàn ăn ấm cúng của gia đình, giữa cuộc tán gẫu với bạn bè, hay nói chuyện với trẻ em. Vì ở bất kỳ hoàn cảnh nào, khi bạn trao ra một lời hứa đều đồng nghĩa với việc bạn nhận lại một niềm tin quý báu. Và niềm tin ấy sẽ đầy lên hay vơi đi phụ thuộc vào cái cách mà bạn đối xử với lời hứa của chính mình.

Những lời hứa xin đừng là gió bay.