Một người nhà que tãi cỏ phơi ở chân dậu.
Hôm sau ra vơ cỏ, nghe thấy tiếng kêu “tích tích”, lật lên xem, thì bắt ngay được một con trĩ.
Anh ta thấy thế, lại cứ để cỏ đây, có ý mong ngày mai lại được con trĩ nữa. Mai ra, lắng tai nghe lại thấy tiếng “tích tích”, như hôm trước, trong bụng mừng thầm. Nhưng vừa bới cỏ lên, thì ra một con rắn, nó cắn ngay vào tay anh ta bị thương rồi chết.

Truyen
Úc Ly Tử nói rằng : ” Một việc nhỏ ấy đủ làm gương cho ta: Trong thiên hạ có cái phúc không tưởng được thế, mà may ra được thế, cũng có cái họa không ngờ đến thế, mà xảy ra thế !

ÚC LY TỬ

LB : Sự may, sự  rủi  người ta không thể lường trước được. Trong cái may, biết đâu mà chẳng có cái không may, trong cái chẳng may, biết đâu rằng không có cái may? Cũng một việc, bận trước là chẳng may, bạn sau lại may, hay bận trước may mà bạn sau chẳng may, như người gặp trĩ có lợi, sau gặp rắng bị chết nói trong chuyện này! Cho nên việc gì đáng làm, thì ta cứ làm cho tận tâm, còn cái may  rủi phó mặc sự ngẫu nhiên chăng nên mơ màng cũng chớ tham lam.